Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc nọ có
một đức vua trên đường vi hành tình cờ đã nghe được từ một ông lão rao bán
rằng: “Bài học đáng giá nghìn vàng“, ai bỏ ra một nghìn lượng
vàng thì ông ta sẽ bán cho cái đạo lý đó… Nhiều người nghe thấy lạ thì tò mò đi
theo dò hỏi, tuy nhiên gạn hỏi thế nào ông lão cũng chỉ nói: Ai trả đủ một
nghìn lượng vàng thì kẻ đó mới được biết bí mật của “bài học”. Bởi vậy nhiều
người cho là lão bị điên vì họ nghĩ chẳng có bài học nào đắt đến như vậy.
Ngày ngày ông lão cần mẫn đi như một
người bán rong và rồi tiếng rao của lão cũng đến tai nhà vua. Vua ngạc nhiên
vội cho cận thân theo dõi và được mật báo rằng ông lão có hành tung như một vị
hiền triết – cốt cách khoan thai, đời sống chuẩn mực, đàng hoàng, lời ăn tiếng
nói không thừa một chữ, biểu hiện của người siêu phàm, thoát tục…
Nhà vua cả mừng bèn giả dạng thường
dân đến gặp và hỏi ông lão rằng bài học gì mà lão rao bán đến một nghìn lượng
vàng? Ông lão nói: Đây là bài học mà có thể làm cho người ta thoát khỏi những
đau khổ của cuộc đời, vượt qua khỏi những lầm lỗi và có thể đạt tới tột đỉnh
vinh quang của cuộc sống…
Nghe xong, nhà vua vẫn còn bán tín
bán nghi nên bỏ về, nhưng lòng cứ ray rứt bởi sức hấp dẫn của ý nghĩa bí ẩn của
bài học đáng giá ngàn vàng ấy. Rồi nhà vua quyết định mở ngân khố lấy ra một
nghìn lượng vàng rồi hạ chỉ mời ông lão vào hoàng cung. Ông lão cả mừng vì nhận
ra đức vua chính là người hôm trước đã gặp và hỏi lão về bí mật của bài học
đáng già ngàn vàng. Vua nói: Ta chấp nhận hoặc bị lừa mất một nghìn lượng vàng
hoặc thật sự sẽ được một bài học vô giá.
Nói đoạn, nhà vua truyền cho quan
Thủ ngân chất đủ một ngàn lượng vàng trước mặt ông lão. Nhân đủ số vàng, ông
lão cung kính dâng lên đức vua một vuông lụa viết vỏn vẹn 10 chữ: “Phàm làm
việc gì, suy nghĩ đến hậu quả của nó”.
Đọc xong 10 chữ ấy, đức vua có cảm
giác như mình đã bị lừa, nhưng lời vua nặng tựa Thái Sơn, nên không kịp rút
lại, đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Còn ông lão thì lặng lẽ chất vàng vào túi
vải, cung kính vái tạ vua rồi rời khỏi kinh thành.
Từ đó nhà vua cứ bị ám ảnh bởi 10
chữ: “Phàm làm việc gì phải suy nghĩ đến hậu quả” và nếu nhà vua chỉ mua câu
nói này với một lượng vàng thì chắc hẳn Người đã quên bài học này từ lâu. Nhưng
đằng này, mỗi chữ trị giá tới 100 lượng vàng. Nghĩ vậy, đức vua vừa tức giận,
vừa tiếc công quỹ và câu nói nặng ngàn vàng đó đã nhập vào tâm nhà vua tự bao
giờ để rồi mỗi khi nhà vua làm việc gì đều suy nghĩ đến hậu quả của nó.
Từ khi đức vua mua “bài học đáng giá
nghìn vàng” thì cả triều đình nhận ra nhà vua thay đổi từng ngày. Đức vua trầm
tĩnh hơn, khôn ngoan hơn, công tư phân minh, phân định mọi việc sáng suốt, ngồi
trên ngai vàng trong hoàng cung mà đoán định tình hình ở biên cương như
thần…Đất nước từ đó bắt đầu cường thịnh.
Thần dân thì mừng vui vì đời sống
được an lành, thịnh vượng. Nhưng chính nhà vua lại không nhận ra điều đó, ông
chỉ bị ám ảnh bởi bài học ngàn vàng và Người luôn tự nhủ: Phàm làm việc gì cũng
phải suy nghĩ đến hậu quả của nó! Nhờ vậy mà nhân cách nhà vua được tu chỉnh, đức vua không còn là một Vương tầm thường kế vị ngai vàng, thích hưởng thụ như
ngày xưa mà giờ đây làm việc gì Người cũng suy nghĩ cho dân, cho nước.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét